Huyền Trang

 

no name 7760119 2111113

Câu chuyện của đôi ta giờ đã thành chuyện cũ. Chỉ mình em nhớ nên nó đã thành chuyện của một người.

Anh còn nhớ câu chuyện hôm đó, khi chúng ta gặp nhau trong lần đầu tiên vào một đêm mưa,e bắt anh phải chờ hàng tiếng đồng hồ.Khi đó cả 2 không ai nói thật về mình ,chưa ai hiểu ai . Vì thế ta vẫn chỉ là người xa lạ.

Anh còn nhớ câu chuyện hôm đó, khi ta mới gặp nhau mà e đã cho anh ngủ lại, lúc đó ta bỗng nhìn nhau thật ngại ngùng, những cảm giác giữa hai người khác giới như sợi chỉ mỏng ngăn cách. Em đứng bên này còn anh như xa cách bên kia đầu thế giới. Nhưng chỉ thế thôi, trở về với cuộc sống bình thường ta dần quên nhau. Ta vẫn chỉ là hai người xa lạ.

Anh còn nhớ câu chuyện hôm đó,khi em đến thăm anh và tự làm giỏ hoa tặng anh,chưa bao giờ e làm điều đó với ai,anh vẫn lạnh lùng ,và rồi anh cũng đi rạo cùng em ta cùng nhau ngồi yên lặng bên bờ hồ của một ngôi chùa ,lúc đó ta bỗng nhìn nhau thật lạ, đôi mắt ngại ngùng ngày xưa nay thấp thoáng chút thẹn thùng của con tim lỡ nhịp. 

Anh có nhớ câu chuyện hôm đó,khi anh đưa e đi dạo ở bờ hồ,khi anh cho e cảm giác bình yên và em có cảm giác được anh chở che, bao bọc em một tình yêu chân thành nhưng vụng dại. Ta phải lòng nhau vào một ngày nắng, Có lẽ nào từ nay ta sẽ là gì đó của nhau?

Anh còn nhớ câu chuyện hôm đó,khi anh và e cùng đi chơi xa.Lần đầu tiên có cảm giác bình yên  và thoải mái đến thế dường như lúc đó mọi mệt mỏi ưu phiền của cuộc sống đền tan biết hết,trên đường về mình còn hát cho nhau nghe,em vẫn nhớ e dậy anh hát,và lạc đường nữa hình như ta đã yêu nhau thật rồi. 

Anh còn nhớ câu chuyện hôm đó,e đã biết hết tất cả sự thật về anh,e chỉ muốn thử xem anh có như e nghĩ không và chuyện gì tới cũng tới…suốt thời gian đó sao mà thấy nó dài thế ,ngày nào cũng vào tường xem anh có nhắc gì tơi e không nhưng hình như e đã nhầm,anh đã tìm được 1 người đối với anh tốt hơn e,e chỉ thấy tiếc là mình quá vội vàng .

Biết đâu đó một ngày kia ta sẽ lại là gì đó của nhau.

Anh còn nhớ ngày hôm qua, ta đã thành người xa lạ thật rồi. Anh chẳng còn thấy lòng hoang hoải khi nghe bản tình ca cũ. Chẳng còn hứng thú dừng lại ngắm những món quà em tặng anh có thể anh vứt chúng đi rồi cũng nên. Anh đã quên ngày xưa ấy, còn em vẫn nhớ. Anh đã yêu người khác còn em vẫn chỉ lẻ loi một mình. Sao lại quên em dễ dàng như thế, anh đã hứa mà! 

Câu chuyện của đôi ta giờ đã thành chuyện cũ. Chỉ mình em nhớ nên nó đã thành chuyện của một người. Câu chuyện của một người thì lẻ loi và cô quạnh, tình yêu từng diệu kì bị lớp bụi thời gian làm hoen rỉ rồi sẽ có ngày mục nát. Vì thế hôm nay em kể anh nghe kể về mối tình tinh khôi, kể về một chiều gió, kể về những lời hứa, kể về tình yêu vẫn dai dẳng.

Có lẽ điều đau đớn nhất không phải là khi nhận ra mình không còn quan trọng trong lòng một ai đó mà chính là khi nhận ra mình vốn dĩ không hề quan trọng trong lòng họ ...

Anh có còn nhớ chút gì không, có thấy lòng nghẹn ngào khi nghe câu chuyện cũ. Cứ yêu ai khác, cứ sống thật tốt nhưng làm ơn đừng lãng quên tất cả, đừng nhìn em bằng ánh mắt như thể ta chưa từng quen. Chuyện của hai người vì thế đửng bắt mình em nhớ. Được không!

Nhận xét